Âm nhạc thời Vàng Son

Sự khác nhau giữa tình yêu học trò xưa và nay

0

Ai đã qua thời áo trắng, một lần hò hẹn, một lần yêu, chắc chắn sẽ khó lòng quên được. Có điều tình yêu ở tuổi học trò ngày xưa và tình yêu học trò ngày nay có nhiều sự khác biệt.

Tình học trò ngày xưa

Không biết có mơ mộng lắm không khi nói rằng tình yêu ở lứa tuổi học trò ngày ấy là thứ tình vừa chớm nụ, nó bâng khuâng dìu dịu như hương lan đêm. Nó lâng lâng nhè nhẹ như gió thoảng, như sương bay. Họ yêu qua ánh mắt, qua cái nhìn len lén, qua những ly chanh đường bên quán cóc lúc trường tan, qua những dòng lưu bút, những bức thư tình viết ngọng nghịu bâng quơ.

Hẹn hò nhau, đợi chờ nhau, rồi yêu nhau, họ đều giữ một khoảng cách rụt rè, bối rối rất dễ thương. Sau này dù có đến được với nhau, hay chia tay nhau, những mối tình học trò đều trở thành kỷ niệm đẹp khó phai. Ấy là tình của thơ, của nhạc, của hoài niệm nhớ nhung.

Nhà thơ Phạm Thiên Thư nói về mối tình đơn phương của ông, về cô nữ sinh cùng lớp Hoàng Thị Ngọ ngày xưa, ông gọi: “Đó chỉ là những kỷ niệm dĩ vãng, mối tình thoáng nhẹ vu vơ của thời trai trẻ”. Mối tình thoáng nhẹ ấy đã giúp ông ra đời một tuyệt tác thơ, sau này được Phạm Duy phổ nhạc và ca sĩ Thái Thanh trình bày làm say đắm cả miền Nam.

Ông nhớ lại: “Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo sau nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”.

Và 10 năm sau khi ông đã an nhiên nơi cửa Phật, và một lần tình cờ trở lại đường xưa, và nhớ lại “Ngày xưa Hoàng Thị” và sáng tác những câu thơ:

“Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng…

Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng dáng đỏ

Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu…”

Ai bảo người tu hành không lãng mạn, không nhớ về “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy”.

Thế đó, một mối tình học trò đẹp và buồn và lãng đãng:

“… Ai mang bụi đỏ
Dáng ai nho nhỏ
Trong cõi xa vời
Tình ơi! Tình ơi!”

Và cũng cái cách yêu ấy, sau này Đỗ Trung Quân đã viết về mối tình đầu của mình nghe vừa vui vui vừa rất tội:

“Mối tình đầu của tôi có gì?
Chỉ một cơn mưa bay ngoài cửa lớp
Là áo người trắng cả giấc ngủ mê
Là bài thơ cứ còn hoài trong cặp
Giữa giờ chơi mang đến lại… mang về”.

Dẫn ra như vậy, để thấy tình học trò ngày xưa rất nhẹ nhàng, vừa phải, nó không vượt quá giới hạn tuổi học trò. Tất nhiên bây giờ những mối tình đẹp như thơ ấy vẫn còn, nhưng chỉ là số ít.

Tình yêu học trò thời xưa là những bức thư được giấu dưới ngăn bàn, là những lần chở nhau trên chiếc xe đạp đầy hoa phượng cùng nhau đến trường. Tình yêu thời đó trong sáng lắm, chỉ nhìn nhau thôi đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi nếu mà có lỡ chạm tay nhau sẽ thổn thức cả tuần. Tình yêu thời đó luôn luôn được giữ bí mật, đụng nhau ở sân trường chỉ biết ”liếc trộm” nhau một cái rồi thẹn thùng cười thầm quay đi. Món quà ngày đó đơn giản lắm, những ngày kỷ niệm sinh nhật đều là những món quà đơn giản từ những quán lưu niệm, những món đồn handmade , nhưng tràn trề tình cảm chân tình chứa đựng trong đó. Tình yêu học trò ngày xưa ngây ngô thơ dại đến là thường thế đấy.

Và tình học trò ngày nay

Không phải là tất cả, nhưng cũng dễ nhận ra, tình yêu tuổi học bây giờ phải nói quá bạo dạn, có thể là do sự tiếp cận nhiều ở lối sống hiện đại, rồi thời trang, rồi mốt, rồi học theo “thần tượng”. Ngày xưa làm gì có nữ sinh thoa son, đánh phấn, sơn móng tay, nhuộm tóc vàng, tóc nâu đến lớp, bây giờ thì loạn. Nhiều em lớn trước tuổi, yêu trước tuổi rồi tự đánh mất tuổi thần tiên, đánh mất cái duyên học trò.

Các em bây giờ yêu nhau là bất chấp, sẵn sàng làm mọi chuyện. Sự gần gũi, chung đụng, âu yếm nhau trước mắt mọi người các em coi như bình thường. Không khó để thấy những cặp học trò ăn mặc hết sức hở hang, chở nhau trên xe vi vu, tình tứ như vợ chồng… Rồi tệ hại hơn đánh ghen, giành giật người tình, quay phim đưa lên mạng tung hê, chửi bới. Và cũng lắm những chuyện tình dẫn đến cái kết hết sức bi thương!

Tình yêu như thế này tất nhiên sẽ để lại rất nhiều hệ quả, nó không còn là sự nên thơ lãng mạn tuồi học trò, mà có khi trở thành nỗi đau cuộc đời!

Tình yêu học trò sẽ luôn đẹp và nên thơ, là dấu ấn kỷ niệm sâu sắc, nếu ta biết quý trọng và vun đắp bằng những tình cảm thiêng liêng, trong sáng, lãng mạn nhưng không buông thả.

Theo Ngô Văn Tuấn (baobinhthuan.com.vn)

Leave A Reply

Your email address will not be published.