Âm nhạc thời Vàng Son

Trường Sa

0

Trường Sa là nhạc sĩ Việt Nam, tác giả của những bản tình ca nổi tiếng và cũng là tác giả của nhiều bản hùng ca được phổ biến rất rộng rãi trong các quân, binh chủng Việt Nam Cộng hòa.

Nhạc sĩ Trường Sa tên thật là Nguyễn Thìn, sinh năm 1940 tại Ninh Bình, năm 1954 di cư vào Nha Trang, năm 1957 định cư tại Thủ Đức.

Ông tốt nghiệp Sĩ quan hải quân Việt Nam Cộng Hòa (khóa 12); cựu Hạm Phó tàu tuần duyên Trường Sa (bút hiệu được chọn trong thời điểm này), đơn vị phục vụ cuối cùng là Giang đoàn 63 Tuần Thám. Khi sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 xảy ra, Trường Sa lên 01 chiến hạm đến đảo Guam. Tại Guam ông không tìm thấy gia đình nên xin Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc can thiệp cho ông trở về Việt Nam bằng tàu Việt Nam Thương Tín. Về tới Việt Nam ông bị đưa đi cải tạo tại Phú Khánh và Nghệ Tĩnh cho đến năm 1984. Năm 1986, nhạc sỹ vượt biên và bị bắt giam, sau 2 năm thì được thả. Đến năm 1989, ông vượt biển lần thứ hai thành công, tị nạn tại trại Pulau Bidong, Malaysia, hiện định cư ở Canada.

Trong khoảng thời gian 1965-1966 nhạc sĩ viết các ca khúc đại chúng như: Hành Trang Giã Từ, Chuyện Người Đan Áo, Một Lần Xa Bến, Trên Đường Về Thăm Em v.v…Từ năm 1966, nhạc sĩ chuyển hướng sang viết những tình ca buồn như : Xin Còn Gọi Tên Nhau, Rồi Mai Tôi Đưa Em và Mùa Thu Trong Mưa, Một Mai Em Đi[1], Tàn Tạ, Ru Em Một Đời. Những nhạc phẩm nổi tiếng của Trường Sa viết về tình yêu của người lính biển là : Hành trang giã từ, Chờ em trên bến, Sầu biển … đặc biệt bài Sầu biển sáng tác trong thời điểm Hải quân Việt Nam Cộng hòa tham chiến trận Hoàng Sa rất phổ biến trong binh chủng Hải Quân.

Ca từ trong tình khúc Trường Sa

“Tình trong cơn ngủ mê
Rồi phai trên hàng mi
Chợt khi mình nhớ về
Mộng thành mây bay đi
Còn gì trên đôi tay
Nên thầm hờn dỗi mình
Cho tình càng thêm say…”
(Bài Xin còn gọi tên nhau)
“Chiều mưa không có em, bờ đá công viên âm thầm.
Chiều mưa không có em, giăng mắc mây không buồn trôi.
Gọi mùa thu lãng quên, vào tiếng mưa rơi êm đềm
Trời làm mưa ướt thêm, cho dài ngày tháng không tên…”
(Bài Mùa thu không em)

Nhận xét

Nhạc sỹ Ngô Thụy Miên viết về Trường Sa:
“Những năm cuối thập niên 60, đầu thập niên 70, giới yêu nhạc tại Sàigòn đã được nghe 3 ca khúc bất hủ của nhạc sĩ Trường Sa: Xin Còn Gọi Tên Nhau, Rồi Mai Tôi Đưa Em, và Mùa Thu Trong Mưa qua tiếng hát của nữ ca sĩ Lệ Thu. Chỉ với 3 bản tình ca này, vườn hoa âm nhạc Việt Nam đã có thêm một bông Hồng tuyệt đẹp. Cá nhân tôi, khi nghe 3 ca khúc này đã yêu ngay cái nét nhạc dịu dàng, bình lặng như dòng suối nhỏ lượn quanh khu vườn yên tĩnh, rồi bất chợt trổi lên như cơn bão nổi, như con sóng thần ngập tràn dấu đau thương. Tôi cũng yêu nữa những lời ca sâu lắng, man mác buồn, chau chuốt nhưng không kiểu cách, không làm dáng. Cả 3 bài đều mang chung một nhịp điệu Slow buồn. Hồn nhạc lãng đãng, mênh mang diễn tả những cuộc tình lỡ làng, có lẽ xuất phát từ chuyện tình cảm mất mát của người nhạc sĩ tài hoa này. Hãy lắng nghe tiếng hát Lệ Thu vút cao khi diễn tả những dòng âm thanh trầm bổng kỳ diệu để thấy kỹ thuật viết nhạc và lời ca của anh đã có thể lôi cuốn, đưa đẩy, dẫn dắt người nghe vào những cơn mưa êm đềm, hay vào những cơn hồng thủy, chấn động, nát tan con tim”

Tác phẩm

Bài tình ca cho kỷ niệm
Chuyện người đan áo
Giọt sầu
Hành trang giã từ
Khi chuyện tình đã cuối
Một lần xa bến
Một mai em đi
Một thoáng mơ phai
Mùa thu trong mưa
Mùa xuân sao chưa về hỡi em
Mùa xuân và tình yêu
Những mùa thu qua trên cuộc tình tôi
Nụ cười tím
Paris em về
Rồi mai tôi đưa em
Ru em một đời
Sài Gòn ơi, tôi còn em đó
Sầu muộn
Tàn tạ
Thu vẫn qua đây mình ta
Tình người thôn nữ
Trong giấc mơ em
Từ một ước mơ
Xin còn gọi tên nhau
Xin yêu nhau dù mai nữa

Leave A Reply

Your email address will not be published.