Âm nhạc thời Vàng Son

Cuộc đời đầy nước mắt của ca sĩ hải ngoại Randy

0

Chỉ vì mang hai dòng máu, mang màu da đen với mái tóc xoăn mà khác với những người Việt thời bấy giờ, Randy đã phải trải qua những tháng năm tuổi thơ đầy cơ cực, tủi hờn.

Có lẽ vì thế mà khi thể hiện bài “Nó” – một nhạc phẩm của nhạc sĩ Anh Bằng, Randy đã làm khắc khoải hàng triệu trái tim con người. Randy đã hát như rút từ tâm can. Hát như để mường tượng về người mẹ chưa một lần gặp mặt…

Mẹ nó ra đi khi còn tấm nhỏ
Một chén cơm chiều nhưng lòng chưa no
Cuộc sống đói rách bơ vơ
Hỏi ai ai cho nương nhờ
Chuỗi ngày tăm tối bơ vơ

Bản thân Randy cũng không ngờ rằng, những xúc cảm của cậu bé mồ côi trong bài hát “Nó” đã khiến anh luôn tin mẹ mình đang còn sống và ở rất gần đâu đó quanh anh. Để rồi, khi đã lập gia đình, khi đã là cha của những đứa con nhỏ… khát khao tình mẫu tử lại như một ngọn lửa bùng lên trong anh. Anh quyết định trở về Việt Nam sau 17 năm xa cách để lần tìm manh mối về người mẹ đẻ. Randy đã về Việt Nam nhiều lần để hát và thực hiện công cuộc tìm kiếm người mẹ mà anh chưa được gặp mặt một lần trong đời.

40 tuổi đầu mới biết mình là ai?

Tôi hẹn gặp Randy ở quán cà phê nhỏ trong một ngõ vắng của phố Hàng Bông (Hà Nội). Lúc chúng tôi bắt đầu trò chuyện trời Hà Nội lất phất mưa. Cơn mưa như làm trời chiều Hà Nội thêm bội phần man mác.

Trước khi bắt đầu trò chuyện, tôi đề nghị Randy hát lại cho nghe tôi bài “Nó” – một bài hát từng lấy đi của tôi không ít nước mắt từ những ngày tôi còn tấm bé. Và Randy hát:

Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ
Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo
Ngày nó sống kiếp lang thang
Ngẩn ngơ như chim xa đàn
Nghĩ mình tủi thân muôn vàn…

Vẫn vẹn nguyên giọng hát trầm buồn đầy màu sắc xẩm, vẫn những dòng lệ nghẹn ngào, đắng cay mỗi khi nhắc lại thân phận của chính mình… và Randy kể trong nghẹn ngào nước mắt.

“Tôi về thăm lại cô nhi viện Thánh Tâm ở Đà Nẵng, nơi tôi được cưu mang từ khi mới đẻ cho đến khi được má nuôi xin về Cẩm Hà. Ở đây, tôi đã tìm được một số thông tin chính xác về mình. Tôi đã biết tên thật của mình là Trần Quốc Tuấn, sinh đúng vào 25/1/1971, tại bệnh viện Hải Châu – Đà Nẵng. Được đúng 1 tháng, 1 ngày (tức 26/2/1971) thì được đưa vào cô nhi viện Thánh Tâm và sống ở đó cho đến 15/11/1975 thì được má nuôi xin về Cẩm Hà (nay là Thanh Hà – Quảng Nam). Chỉ tiếc là cuốn sổ thời gian đó đã không ghi tên mẹ ruột của tôi”.

Vì cuốn số khá dày và ghi chép rất nhiều thông tin nhưng lại ghi theo diễn tiến thời gian chứ không ghi theo thứ tự A, B, C nên để có được những thông tin đó, cả Randy và sơ Diệu Thới đã mất cả ngày mới tra ra. Bản thân người ghi chép những thông tin này là một sơ đã qua đời.

Lúc nhìn thấy tên thật của mình được ghi trong cuốn sổ, Randy đã bật khóc. Người đàn ông trung niên có ngoại hình lực lưỡng và một nghị lực phi thường đã bật khóc khi 40 tuổi đầu mới khẳng định được tên thật và biết chính xác năm sinh tháng đẻ của chính mình. Và tất nhiên, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc, niềm hạnh phúc vô bờ bến mà một cậu bé trót mang thân phận mồ côi như anh bao năm qua mới tìm lại được.

Cũng trong lần thăm này anh đã được thăm lại căn phòng xưa, nơi anh đã sống cùng các bạn có hoàn cảnh giống mình cho đến lúc 5 tuổi. Chiếc giường cao cao ngày xưa anh nằm nay không còn nhưng những bản nhạc mà các sơ dạy anh lúc anh vừa lên 4, lên 5 thì vẫn còn đó. Cả những người hàng xóm, những người bạn sống cạnh gia đình má nuôi ở Cẩm Hà, từng cho anh trốn nhờ những khi người má nuôi nổi cơn “tam bành” nay vẫn còn đó. Gặp lại họ anh lại được nói giọng “Quảng Nôm” như hồi còn bé và được ăn với họ bữa cơm mà hơn 30 năm về trước họ từng cho anh ăn mỗi khi bị má nuôi bỏ đói.

Những trận đòn rướm máu

Randy kể, những tưởng rời khỏi cô nhi viện Thánh Tâm về sống với gia đình má nuôi, anh sẽ có hơi ấm tình thương và một cuộc sống hạnh phúc nhưng tất cả đã trở thành “ác mộng”.

“Bây giờ, nỗi đau xưa đã lành, nhắc lại không còn thấy đau nhiều như trước nữa bởi tôi đã học được cách tha thứ. Nhưng ngày xưa, mỗi lần gợi nhắc về những kỷ niệm tuổi thơ tôi lại quặn đau như có kim châm trong lòng. Phận mồ côi vốn dĩ đã đầy tủi cực, lại thêm bị đối xử không như một con người… thì sao mà không đau đớn cho được” – Randy nói.

8 năm ở với người má nuôi ở Cẩm Hà, Randy đã phải chịu không biết bao nhiêu trận đòn thừa sống thiếu chết, có những trận đòn vẫn còn hằn in trên thân thể anh dấu vết không thể xóa mờ và cả những trận đòn đã trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng trong cuộc đời anh.

Mang tiếng là con nuôi nhưng từ khi còn nhỏ, Randy đã phải làm quần quật như một người ở đợ, hết chăn bò, trồng khoai, gặt lúa… rồi lại đến hàng mớ công việc nặng nhọc trong nhà. Thế nhưng anh không hề có được một chút hơi ấm tình thương nào từ phía người má nuôi này. Những lúc anh có lỗi lầm gì bà lại lôi anh ra đánh mắng như anh không phải là một con người…

Có lần bò ăn lúa hàng xóm, họ đến mách với bà, bà giận dữ đổ dầu hỏa lên đầu anh rồi dùng mồi lửa định “giê’t” anh. Mặc cho anh nức nở quỳ xuống: “Con lạy mẹ. Má đừng giê’t con” nhưng bà vẫn truy đuổi cho đến khi chui xuống tấm phản để tránh, bà không thể với tới anh mới thoát chết. Nhưng cũng có lần do ngủ gật khi đang nấu ăn bị bà bắt được, bà liền nướng cả chiếc đũa bếp ép vào mặt khiến mặt anh bị bỏng cả một lớp dài, vết bỏng ấy nay đã thành vết sẹo đen bên má trái.

Bị đánh đập quá nhiều Randy buộc phải bỏ nhà đi lang thang. Những ngày tháng lang thang, lúc đói lòng anh ra ruộng đào trộm khoai lang hoặc vào rừng vặt ổi ăn trừ cơm, tối lại chui vào trong các miếu hoang, mả voi hoặc chuồng bò… ghé ngủ. Thân phận của anh những ngày tháng ấy chẳng khác nào thân phận cậu bé mồ côi trong ca khúc “Nó”. Có những đêm sương buốt giá, không ngủ được, ngồi trong nấm mồ hoang, nghĩ về thân phận “con lai” của mình mà anh khóc không thành tiếng. Trong ý nghĩ non nớt của một đứa trẻ thơ, anh căm hờn bà má nuôi đã đối xử quá tệ bạc rồi trách cả mẹ đẻ đã bỏ rơi anh khiến anh cơ cực đủ đường… nỗi oán hận ấy cứ chồng chất theo năm tháng.

Những lúc như thế bà má nuôi lại đi tìm, dùng lời ngon tiếng ngọt để dụ anh về nhưng về đến nơi là anh lại phải hứng một trận lôi đình từ bà. Sống mũi của anh hiện vẫn còn một vết sẹo dài, đó là lần bà lấy guốc mộc đánh anh gãy cả sống mũi. Khác với bà má nuôi, người ba nuôi rất thương anh. Ông thường xuyên an ủi và khuyên anh đừng làm gì để người ta trách rầy đến tai má, kẻo có ngày bị bà đánh chết. Ăn gì ông cũng để dành cho anh.

“Lần nào tôi bị đánh, ba cũng cản má nhưng điều ông nhận được chỉ là những lời mắng chửi thậm tệ từ bà. Tôi cũng không hiểu tại sao hồi đó ba lại sợ má đến thế. Nay ông đã mất rồi. Còn xóm giềng, họ cũng che chở khi có thể nhưng hầu hết không giúp gì được nhiều” – Randy đau đớn nhớ lại.

Sau này, trong những lần trở về thăm má nuôi, nhiều khi anh muốn hỏi má rằng: “Sao hồi đó má ác với con đến vậy?”, nhưng rồi lại không đành lòng vì má đã quá già (82 tuổi), không còn sống được bao lâu nữa. Thậm chí, đôi lúc anh còn tự bào chữa cho sự tàn nhẫn của má nuôi: “Cũng tại thời thế nó vậy, hồi đó mầu da của mình khác với những người xung quanh. Thế nên, có thương thì má vẫn phải đánh mình. Thêm vào đó, gia đình ba má nuôi có 7 người con thì có tới 5 người chết vì bệnh, những tức giận kia, má đổ lên đầu tôi cũng là điều dễ hiểu”.

Bị bán với giá 3 cây vàng

Năm 1983, khi có chính sách “Những đứa trẻ lai được trở về quê cha”, má nuôi bán lại Randy cho một gia đình người Hoa ở Hội An với giá 3 cây vàng. Mang danh nghĩa là bán, đã đổi hộ khẩu về gia đình người Hoa nhưng thực chất Randy vẫn phải sống với gia đình má nuôi một thời gian dài. Đến năm 1987, do không thể chịu đựng nổi sự cay nghiệt của người má nuôi Randy xin về sống với gia đình người Hoa ở Hội An. Những tưởng sự ra đi sẽ giúp anh thoát khỏi “địa ngục trần gian” đầy nỗi kinh hoàng, nhưng cuộc sống mới ở gia đình người Hoa cũng chẳng khá hơn là mấy. Đôi lúc anh tự hỏi: “Phải chăng số phận đã cố tình “trêu ngươi” để thử thách sức sống mãnh liệt của một người con mang hai dòng máu như anh?”.

“Bây giờ, nỗi đau xưa đã lành, nhắc lại không còn thấy đau nhiều như trước nữa bởi tôi đã học được cách tha thứ. Nhưng ngày xưa, mỗi lần gợi nhắc về những kỷ niệm tuổi thơ tôi lại quặn đau như có kim châm trong lòng. Phận mồ côi vốn dĩ đã đầy tủi cực, lại thêm bị đối xử không như một con người… thì sao mà không đau đớn cho được”.

Randy còn nhớ, gia đình người Hoa có hai người con một trai và một gái. Người chồng tên là Thơ và người vợ tên Mỹ. Về đây anh không bị đánh nữa nhưng người vợ không bao giờ ngồi ăn chung bàn với anh. Sau này thấy được điều đó, anh biết thân biết phận tự xuống dưới ngồi. Tuy nhiên, anh may mắn được gia đình này cho đi học. Nhờ khai nhỏ tuổi lại mà 12 tuổi anh được đến trường.

Mặc dù trong suốt 3 năm đi học anh luôn dẫn đầu lớp về thành tích học tập nhưng bạn bè trong lớp vẫn không thôi trêu chọc anh là một đứa con lai. Hết lớp 3, gia đình người Hoa không muốn cho anh đi học nữa vì việc học hành của anh là thêm gánh nặng của họ nên anh buộc phải nghỉ học. Sau này anh mới biết, gia đình người Hoa mua anh vì anh là con lai, sắp được đi Mỹ. Họ hợp thức hộ khẩu và các giấy tờ cho anh để khi anh qua đó họ sẽ được đi cùng.

Gia đình này mua anh từ năm 1983 và nuôi anh từ năm 1987, nhưng vẫn không có tin tức gì về việc xuất ngoại nên họ tính bỏ cuộc, xem như đầu tư nhầm chỗ. Lúc đó, họ bỏ mặc anh muốn sống ra sao thì sống và gần như không quan tâm đến sự xuất hiện của anh trong gia đình.

“Thời đó, thi thoảng có thông tin gì tốt khiến họ vui thì họ cho tôi một bữa ăn tử tế còn nếu không thì họ chẳng thèm biết tôi là ai. Nhiều lúc bưng bát cơm họ cho mà nghẹn lòng không nuốt nổi vì thấy thân phận mình sao rẻ rúng, đắng cay quá. Mình chẳng khác gì một món hàng, một dụng cụ… mà lúc thích thì họ dùng lúc chán họ vứt đi”.

Nghỉ học anh lại xin đi làm cho một hãng xì dầu để kiếm tiền tự nuôi sống bản thân. Và đến 1990 thì Randy được sang Mỹ. Tuy nhiên, sóng gió và đắng cay vẫn đeo bám anh, cho đến khi anh trở thành ca sĩ, cuộc đời anh mới thực sự bước sang trang mới.

Và giữa năm 1990, cuối cùng Randy và gia đình người Hoa ở Hội An cũng được xét sang Mỹ. Thế nhưng, khi vừa đặt chân đến xứ sở xa xôi này, cậu bé mang thân phận con lai như anh lại phải tiếp tục trải qua những tháng ngày cay đắng, tủi hờn.

Nuốt nước mắt vào trong

Bao kỳ vọng của ngày ra đi sụp đổ. Nước mắt vẫn không thôi lăn dài trên khuôn mặt hao gầy của Randy mỗi khi đơn độc trong bóng đêm. Đã nhiều lần anh muốn quay về Việt Nam nhưng đều không thành. Số phận “bắt” anh phải sống lay lắt, lang bạt xứ người cho đến khi bén duyên với nghiệp cầm ca.

Nhắc lại những tháng ngày mới đặt chân đến đất Mỹ, Randy lặng đi. Anh liên tục rít thuốc lá và nhấp cà phê. Có lẽ anh không muốn nhắc một nỗi đau đã xa. Tuy nhiên, sau một hồi, Randy đã lấy lại được bình tĩnh để trút bầu tâm sự mà bấy lâu anh giấu kín.

Qua Mỹ, mang tiếng là “trở về đất cha” nhưng cũng như các anh chị em con lai khác, anh chỉ được cấp thẻ tị nạn xanh. Chính vì thế cuộc sống của anh cũng chẳng khá hơn là bao!

“Sống với gia đình người Hoa, cuộc đời tôi lại càng tồi tệ hơn. Đến mức tôi chỉ muốn quay trở về Việt Nam. Bao nhiêu hy vọng, ước mơ bỗng chốc tan biến. Họ quay ngoắt với mình quá phũ phàng và bất ngờ” – chàng ca sĩ của “Nó” chia sẻ.

Những ngày mới sang Mỹ, Randy và gia đình người Hoa sống trong một căn hộ chung cư thuê có 2 phòng ngủ và 1 phòng khách. Hàng tháng họ nhận được một khoản tiền trợ cấp từ phía chính phủ Mỹ. Tuy nhiên, do gia đình người Hoa thường xuyên hắt hủi, lạnh lùng với anh nên anh đã đề nghị được chia đều khoản tiền trợ cấp ấy để tự trang trải cuộc sống. Randy nhận được 180 USD và 40 USD tiền food stamp (tiền thực phẩm) mỗi tháng. Số tiền đó Randy chia ra: 100 USD để trả chỗ ngủ ở phòng khách và 80 USD còn lại để chi tiêu trong một tháng.

Điều khiến Randy thấy tủi thân nhất là thời gian này anh rất hay bị ốm, phải nằm một chỗ nhưng gia đình người Hoa không hề có một lời hỏi thăm. Ngay cả người đàn ông trong gia đình ấy, là người mà anh mong sẽ hiểu anh nhất cũng lạnh lùng đến tàn nhẫn. Những lúc đó, nằm trên chiếc ghế xếp chật hẹp, nước mắt anh cứ ứa ra không ngăn lại được. Bao nỗi tủi cực, cô đơn lại ùa về khiến anh chỉ muốn quay trở lại Việt Nam.

Ở với gia đình người Hoa được 7 tháng, Randy cũng tích lũy được cho mình một vốn tiếng Anh kha khá. Và vì ham học nên anh đã tự tìm mua hồ sơ rồi về tự khai và sau đó lần mò tới trường ở gần đó để xin được nhập học. Khác với những người con lai khác, nhờ khai nhỏ tuổi lại nên Randy được nhà trường chấp nhận cho vào học. Trường anh học là trường dành cho mọi đối tượng học sinh nhưng người Mỹ bản địa vẫn chiếm phần đa. Lúc mới vào học Randy cực kỳ cô đơn vì không có bạn. Những lúc đến giờ ăn, anh toàn phải giấu mình vào một góc phòng để nhai bánh mì vì không quen ăn món ăn nhà trường nấu.

Có một lần, thầy giáo người Mỹ gọi anh lên bảng rồi hỏi tên tuổi, anh khai mình tên là Trần Quốc Tuấn. Cả lớp lúc đó đã rất ngạc nhiên và không ngừng thắc mắc “vì sao anh chàng này người Mỹ mà lại mang tên Việt Nam?”. Sau lần đó, nhiều bạn lần mò đến hỏi thăm và làm quen, nhờ đó anh mới có bạn.

Từ cậu bé mồ côi đến chàng ca sĩ đắt sô

Học đến lớp 9, trong dịp nghỉ hè bạn bè thường hay rủ Randy hát karaoke. Thấy anh hát hay nhiều người bạn đã khuyên anh tham gia các cuộc thi hát karaoke mở rộng, đang rất thịnh hành ở Mỹ thời bấy giờ. Anh mạnh dạn tham gia một cuộc thi có 80 người tham dự và đã đạt được giải khuyến khích. Lần thứ hai anh lại tiếp tục tham gia cuộc thi hát karaoke được tổ chức ở quán cà phê Văn – Dallas, lần này anh đã đạt giải nhất với ca khúc “Lần đầu cũng là lần cuối”.

Sau cuộc thi đó, cố nhạc sĩ Thu Hồ đã giới thiệu anh với Trung tâm Hải Âu và Randy chính thức bén duyên với nghiệp cầm ca từ đó.

“Thật ra, làm ca sĩ là giấc mộng mà bấy lâu tôi ấp ủ, rất may nó đã thành sự thật. Sở dĩ tôi ôm mộng làm ca sĩ vì từ bé đến lớn, tôi gặp quá nhiều chuyện buồn, mang nhiều tâm sự đắng cay… nhưng không biết chia sẻ với ai. Cho nên, tôi thích hát và muốn được đi hát để có thể trút hết nỗi lòng của mình vào từng lời ca tiếng hát” – Randy nói.

Có lẽ vì thế mà Randy toàn hát nhạc buồn, những ca khúc mang tính tự sự hơn là ca khúc vui. Chất giọng trầm buồn, đậm màu sắc xẩm… của Randy như làm cho bài hát trở nên da diết, day dứt hơn mỗi khi thể hiện. Cũng chính lẽ đó, có một thời người ta đặt cho anh biệt danh “người đàn ông lấy nước mắt phụ nữ”. Randy cho hay, trong âm nhạc anh thần tượng nhất là nam ca sĩ Chế Linh, nhưng trong cách hát anh lại học từ rất nhiều người. Anh học lối ngân của ca sĩ Chế Linh; lối phát âm tròn chữ, rõ ràng của ca sĩ Vũ Khanh, lối biểu diễn kỹ thuật từ ca sĩ Nguyễn Hưng và lối hát cao vút từ ca sĩ Elvis Phương.

Cũng từ năm 1992, Randy xuất hiện dày đặc ở các sân khấu ca nhạc cùng với ca sĩ Mỹ Huyền. Nhạc phẩm từng tạo nên tên tuổi của cặp đôi này là bài hát “Ai cho tôi tình yêu”. Randy thừa nhận, từ ngày bước chân vào con đường ca hát cuộc sống của anh bước sang trang mới. Tất cả mọi buồn vui, âu sầu… trong đời sống riêng anh đều mượn âm nhạc để trút bỏ. Đôi lúc, anh cảm thấy những ca khúc anh thể hiện không phải chỉ nói lên nỗi lòng riêng của anh nữa mà là tâm sự chung của tất cả những người có thân phận giống anh.

Randy và Mỹ Huyền

Trong thời gian là ca sĩ độc quyền của Trung tâm Hải Âu, Randy đã có tới 6 album đơn ca, 3 album hát chung với ca sĩ Mỹ Huyền. Sau này, anh có thêm một số album hát chung với Tuấn Vũ, Phượng Mai…

Bật khóc khi đọc lời ca khúc “Nó”

Thời điểm anh mới gia nhập vào Trung tâm Hải Âu, vì biết rõ hoàn cảnh của Randy nên người của Trung tâm này đã quyết định giao ca khúc “Nó” cho anh thể hiện. Khi vừa đọc qua lời ca Randy đã bật khóc. Lần đầu tiên trong cuộc đời, một Randy “lì lợm” đã bật khóc trước mắt bao nhiêu con người, điều mà anh từng dặn lòng là không thể để xảy ra. Và khi Randy cất giọng thì những người xung quanh cũng bật khóc theo anh. Họ đã ôm chầm lấy anh khóc không dừng lại được vì anh hát day dứt quá, thật quá.

“Bài “Nó” là tâm trạng, là hoàn cảnh của tôi từ thuở ấu thơ khi ở với mẹ nuôi. Tôi cũng từng có một thời gian phải lang bạt, đầu đường xó chợ như cậu bé trong bài hát. Thế cho nên, khi hát, mỗi lời ca lại như một thước phim chiếu chậm về cuộc đời tôi trong những ngày tháng cơ cực không cha, không mẹ, giúp tôi nhập tâm vào bài hát và cũng khiến tôi khóc không biết bao nhiêu lần trên sân khấu” – Randy nghẹn ngào. Cũng từ đó, tên tuổi Randy gắn liền với ca khúc “Nó” như một định mệnh khó đổi dời.

Sau khi đã thành ca sĩ, Randy lại muốn sáng tác nhạc nhưng vì không được học hành bài bản nên anh cứ vật lộn mãi vẫn không ra được một sản phẩm nào. Cuối cùng Randy quyết định đi học một lớp nhạc lý căn bản tại trường Golden West. Nhờ đó, anh có thể đọc được nhạc và bắt đầu tập sáng tác nhạc. Nhạc phẩm đầu tay của anh là bài “Đời là niềm vui. Randy sáng tác bài này khi ở Australia nhưng chỉ đến khi về Mỹ, anh viết lại thì ca khúc mới trở nên nổi tiếng.

Năm 2000, trong một lần ngồi chơi ở nhà bạn, Randy vô tình xem được những mẫu quảng cáo quà tặng nhân dịp mùa lễ Mẹ trên ti vi. Và thế là bao cảm thức về mẹ trong anh bỗng nhiên trỗi dậy. Anh thấy tủi thân vô hạn. Anh cũng muốn được tặng quà cho mẹ trong ngày lễ thiêng liêng này như bạn bè khác nhưng lại không thể. Anh liền cầm bút sáng tác ngay bài “Mẹ”. Tuy nhiên, hình ảnh người mẹ trong ca khúc lúc đó vẫn rất mờ nhạt, nó thiên về người mẹ quê hương hơn là người mẹ sinh thành.

Chỉ đến khi nỗi khát khao tình mẫu tử dâng lên trong lòng Randy như một ngọn lửa không thể dập tắt nổi thì người mẹ ấy mới được cụ thể bằng những lời ca trào dâng cảm xúc:

“Cuộc đời tôi nơi đây, bước chân trên đường xa lạ.
Dù là nơi quê cha, vẫn mang nhiều chua xót…
Ôi nói sao cho vừa, bao nhớ nhung trong tim tràn dâng…”.

Cũng từ đó, đi đâu biểu diễn anh cũng thể hiện ca khúc này như gợi nhắc một nỗi nhớ về mẹ không nguôi.

“Nhiều người thắc mắc tại sao khi qua Mỹ tôi lại không đi tìm cha. Với tôi tìm cha không khó bởi tôi là con lai và cha tôi là một người da đen. Tôi chỉ cần đi xét nghiệm máu rồi cầm cái kết quả đó lên Hội Cựu chiến binh Mỹ là biết được ngay. Chắc chắn trên đó vẫn còn danh sách những người lính da đen được cử sang chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng vào năm tôi sinh và chỉ cần đối chiếu kết quả nhóm máu là tìm ra ngay. Tuy nhiên, nhiều người con lai như tôi đã tìm ra cha đẻ của mình nhưng có người nhận con, có người không nhận. Bởi ai cũng đã có một gia đình riêng. Thế nên tôi không muốn đi tìm. Điều thôi thúc tôi nhất là tìm ra mẹ đẻ của mình và điều đó luôn canh cánh bên tôi” – Randy tâm sự.

Cứ ngỡ, đánh đổi ngần đấy nỗi đau, ngần đấy sự mất mát… Randy sẽ được bù đắp bằng những tháng ngày hạnh phúc khi đã trở thành ca sĩ, khi có một mái ấm của riêng mình.

Nhưng, ba lần anh xây dựng gia đình thì đã có tới hai lần đổ vỡ. Bất hạnh cũ chưa vơi, nỗi đau mới lại chồng chất. Đớn đau, bế tắc, Randy càng khắc khoải hơn trong những câu hát tự sự về đời mình.

Hạnh phúc không trọn vẹn

Randy kể, từ năm 1992 đến 1995 là khoảng thời gian vàng son nhất trong sự nghiệp ca hát của anh. Anh được mời biểu diễn ở rất nhiều nơi, đi đến đâu anh cũng được đông đảo người yêu nhạc hâm mộ và ủng hộ. Thu nhập của anh thời đó không dưới khoảng 20.000 USD mỗi tháng. Chuyến xuất ngoại lưu diễn đầu tiên của anh là Australia và đó cũng là cơ duyên giúp anh bén duyên với người vợ đầu tiên.

Năm 1996, sau hai năm yêu nhau, anh quyết định chuyển qua Australia sống với mối tình đầu. Vợ của anh là một cô gái gốc Hoa, kém anh 2 tuổi, làm nghề bán hàng thuê. “Tôi mến cô ấy bởi cô ấy là một người thật thà, chân tình. Thực ra, hai đứa quen nhau từ năm 1993. Đến năm 1995 cô ấy qua Mỹ thăm và sống với tôi được khoảng 6 tháng thì trở về Australia. Đầu năm 1996 thì tôi qua Australia sống với cô ấy. Đó cũng là lí do tôi vắng mặt trên các sân khấu ca nhạc ở Mỹ trong thời gian này” – Randy tâm sự.

Thời gian đầu, khi mới bước vào cuộc sống hôn nhân, Randy như chìm trong cơn “mộng du” của hạnh phúc. Những ký ức kinh hoàng tuổi thơ nhanh chóng đi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho yêu thương và hạnh phúc. Khi qua Australia, anh không hoạt động âm nhạc thường xuyên như ở Mỹ, bởi bà xã không muốn, tuy vậy thời kỳ này anh vẫn có những cống hiến về âm nhạc cho bà con Việt kiều tại đây.
Đến tháng 9/1996, bé trai Juston ra đời trong sự mong chờ của cả hai vợ chồng. Tuy nhiên, không lâu sau đó, do cái tôi trong mỗi người quá lớn khiến cuộc sống gia đình thường xuyên rơi vào trạng thái “cơm không lành, canh không ngọt”.

hêm vào đó, gia đình vợ anh cũng thường bàn ra, tán vào khiến khoảng cách giữa anh và vợ cứ lớn dần lên. Cuối cùng, không thể chấp nhận, tha thứ cho nhau được nữa hai người quyết định chia tay.

Buồn chán, Randy quay về Mỹ. Anh chia sẻ: “Chúng tôi có hàng ngàn lý do để yêu nhau thì cũng có hàng ngàn lý do để chia tay. Cô ấy có gia đình, tôi thì không. Gia đình cô ấy có nhiều tác động đến cô ấy. Trước đây, Juston mang họ Trần của tôi nhưng sau này mẹ Juston nói, nên đổi họ để thuận tiện cho Juston đến trường, vì cô ấy là người ký mọi giấy tờ. Tôi đồng ý bởi suy cho cùng chỉ đổi họ chứ không đổi máu”.

Năm 2000, Randy gặp người vợ thứ hai tại một câu lạc bộ. Người này cũng là một người Mỹ gốc Hoa. Năm 2002, hai người quyết định về sống chung với nhau và đến 2004 thì bé gái Tuyết Nhi ra đời. Mặc dù rất yêu nhau nhưng cuộc hôn nhân này lại đi vào vết xe cũ, gia đình người vợ đã không chấp nhận Randy. Những cuộc cãi cọ giữa hai người xảy ra thường xuyên hơn. Rồi khi không thể chịu đựng được nhau, lại “đường ai nấy đi”. Sau này, khi mẹ của Tuyết Nhi cảm thấy tiếc nuối bởi những ứng xử của gia đình mình thì mọi chuyện đã quá muộn.

Randy và con gái Tuyết Nhi

“Ai chẳng mong có một mái ấm, nhất là với người từng trải qua nhiều mất mát như tôi. Thật lòng, tôi không muốn làm vợ con đau khổ nhưng hai vợ chồng sống với nhau mà suốt ngày cãi nhau sẽ không tốt cho con trẻ. Mỗi lần chia tay tôi đắn đo và suy nghĩ rất nhiều nhưng bỏ thì thương mà vương thì tội. Tôi quyết định chia tay mà lòng như bị bao vết dao đâm” – Randy nói.

Sau hai lần đổ vỡ hôn nhân, Randy thấy mình đầy hụt hẫng. Anh vùi mình vào âm nhạc để quên đi nỗi niềm riêng. Nhiều người biết chuyện riêng của anh đã tìm đến chia sẻ và muốn giúp anh xóa bớt thương đau nhưng trái tim anh dường như đã chai sạn. Anh không thể mở lòng để yêu được một ai khác. Những ám ảnh hôn nhân đã quá khiếp hãi với Randy. Tuy nhiên, cuộc đời khó ai đoán trước được chữ “ngờ”.

Cho đến một ngày, những đớn đau, khắc khoải ấy của Randy đã vô tình len lỏi vào được trái tim của một thiếu nữ. Phượng – tên người thiếu nữ gốc Hoa, kém Randy 16 tuổi đã quyết định mang trái tim của mình sưởi ấm cho anh, sau khi nghe hết những bản nhạc của anh trên mạng. Cuối cùng, hạnh phúc cũng đã “nẩy mầm” và nụ cười trở lại. Những giọt lệ buồn tan biến dần để nhường chỗ cho hy vọng về một ngày đoàn tụ không xa.

Randy chia sẻ, anh đã từng hứa với lòng mình, sẽ không bao giờ xây dựng gia đình nữa để được toàn tâm toàn ý với âm nhạc sau thì “biến cố” mới lại xảy ra. Phượng, cô gái có nước da trắng hồng và đôi mắt long lanh, nói tiếng Huế lơ lớ đã làm những khối băng trong trái tim chàng ca sĩ da màu tan chảy. Một lần nữa, anh lại mở lòng đón nhận sự chăm sóc ân cần và những tình cảm chân tình của Phượng như định mệnh bắt anh phải thế.

Người vợ thứ 3 và con trai của Randy

Tuy nhiên, cuộc hôn nhân thứ 3 với cô Phượng rốt cuộc cũng tan vỡ, họ chia tay nhau trong lặng lẽ khi đã có với nhau một đứa con gái.

Cuối năm 2018, Randy lập gia đình lần thứ 4 với một nữ doanh nhân thành đạt Bùi Thanh Tú. Nói về người vợ của mình, Randy cho biết: “Bà xã của tôi quê gốc Long An. Cả hai gặp nhau khá tình cờ và như một định mệnh khi cô ấy là fan ruột nhiều năm trước khi chúng tôi quen nhau. Thời gian mới về Việt Nam đi hát, tôi được cô ấy chia sẻ rất nhiều. Sau này lên mạng xem thường xuyên facebook của bà xã, tôi mới thấy cô ấy đăng nhiều hình và bài viết của tôi nên càng thấy thương hơn nên sau nhiều năm thử thách, chúng tôi quyết định làm đám cưới. Cũng vì quá yêu bà xã nên tôi đã sáng tác riêng ca khúc “Quê hương trong tôi” để tặng cô ấy và nhờ vậy mà ông tơ bà nguyệt đã se duyên cho hai đứa lại với nhau… ”.

Randy và người vợ thứ 4

Làm cha mới thấu nỗi lòng của mẹ

Randy thú nhận, lúc còn nhỏ, chưa lập gia đình anh chưa hiểu được sự đời có những trái ngang, những nỗi khổ riêng mà mỗi người trong cuộc đời không ai tránh được. Nhưng sau khi đã có gia đình, đã được làm bố, đã được chứng kiến vợ mình làm mẹ… Randy hiểu hơn những áp lực khó khăn mà một người mẹ phải trải qua. Bởi thế, khi nghĩ về người mẹ chưa một lần gặp mặt và người mẹ nuôi từng tàn ác với anh, những oán hận trong anh không nặng nề như trước. Nhất là với người mẹ đẻ chưa từng biết mặt, anh bỗng cảm thấy yêu thương và muốn được gặp, được nhìn thấy bà hơn bao giờ hết.

“Trong tôi vẫn luôn tin, chẳng có người mẹ nào lại tàn nhẫn đến mức vứt bỏ con mình ở vào thời điểm đó cả, nhưng có thể do chiến tranh hoặc áp lực gia đình mà mẹ buộc phải mang mình gửi vào cô nhi viện. Tôi không trách bà bởi tôi biết chắc bà cũng khổ tâm lắm khi buộc phải làm như thế”.

Randy kể, thời mới nổi danh, anh rất muốn được về Việt Nam hát cho bà con quê hương Quảng Nam nghe, dù hồi đó, anh rất hay mặc cảm bởi màu da khác người của mình. Sự mặc cảm lớn đến mức: “Người ta không né mình thì mình cũng né người ta, trong tôi lúc nào cũng thường trực một nỗi tự ti, mặc cảm và càng lớn thì sự mặc cảm đó càng lớn”. Thế nhưng lòng anh lúc nào cũng hướng về quê hương. Với anh khi chưa tìm được mẹ đẻ thì quê hương cũng chính là người mẹ mà anh hết mực yêu thương. Để rồi, sau 17 năm xa cách, khi lần đầu tiên được trở lại quê mẹ Randy cảm động đến nỗi phải chạy vào một góc khuất để khóc.

Cũng nhờ được trở lại mảnh đất xưa mà những trực cảm về người mẹ chưa một lần biết mặt trong anh cứ lớn dần. “Tôi có thể nghe lầm, có thể nhìn lầm nhưng trực cảm sâu xa trong tôi chắc chắn không thể lầm: mẹ tôi còn sống và bà ở đâu đó rất gần tôi” – Randy nói.

Theo Hà Tùng Long (Giadinh.net.vn)

Leave A Reply

Your email address will not be published.