Âm nhạc thời Vàng Son

Cuộc đời của nghệ sĩ Vô Thường với ngón đàn guitar tuyệt kỹ

0

Nghệ sĩ Vô Thường vốn là một nhạc sĩ nhưng sáng tác rất ít, công chúng biết nhiều đến ông qua ngón đàn guitar tuyệt kỹ.

Vô Thường tên thật là Võ Văn Thường, sinh năm 1940 tại Phan Rang, đỗ khóa 9 trường sĩ quan Thủ Đức, phục vụ ngành tâm lý chiến. Lúc nhỏ ông rất yêu nhạc, nhưng không có phương tiện để học nhạc vì nơi ông ở là Phan Rang không có trường quốc gia âm nhạc như Saigon và Huế. Vì vậy ông đã tự học đàn một mình. Nhờ có khiếu, ông đánh đàn măng cầm (mandoline) rất khá, và đã chiếm giải «người đánh đàn mandoline hay nhứt của quân khu» vào năm 1962.

Tên tuổi Vô Thường đã được xuất hiện từ lúc đó, nhưng chỉ được một số người trong binh chủng biết đến mà thôi. Ông cũng có giao lưu và gặp gỡ những tay đàn mandoline nổi tiếng ở Việt Nam lúc đó như Pierre Trần (Trần Anh Tuấn), Lê Duyên, Khánh Băng, Nguyễn Mạnh, Đức Quê, Văn Lạc. Cũng như nhạc sĩ Khánh Băng, ông chuyển từ mandoline qua guitar vào năm 1966. Có một điều là ông đàn tây ban cầm bằng tay trái, ngược đối với tất cả cao thủ đàn guitar. Trước năm 1975, ông đã tham gia đàn ở một số club Mỹ ở thành phố Nha Trang.

Cuộc đời binh chủng cũng như văn nghệ của ông cứ như thế mà tiến triển một cách trầm lặng nếu không có biến cố băn 1975. Sau sự kiện đó, Vô Thường đã theo lớp người Việt đầu tiên đến xứ Mỹ, không kịp mang theo vợ và hai người con gái nhỏ mới 4,5 tuổi.

Không biết làm nghề gì trong giai đoạn đầu của cuộc sống mới, ông mới nảy ra ý tưởng mở một cửa hàng bán bàn ghế, tủ giường, Vô Thường trở thành người Việt đầu tiên hành nghề này tại vùng Quận Cam. Từ đó cho tới năm 1987 ông làm chủ tiệm Kim’s Furniture ở Santa Ana, California. Có một dạo, ông mở tới 5 tiệm nhưng vì coi không xuể, và vì có máu văn nghệ mạnh quá, ông mới “thử thời vận” hùn với một người bạn mở một khiêu vũ trường mang tên là RITZ vào tháng 3, năm 1983. Nhưng tới tháng 7, 1984, sau 16 tháng “lăn lóc” có dịp thù tạc chén anh chén em, ông đã nhường khiêu vũ trường RITZ lại cho nhạc sĩ Ngọc Chánh, trưởng ban Shotguns, để quay về nghề bán bàn ghế như trước .

Tuy không có họp mặt cùng anh em nghệ sĩ trên sân khấu, ông vẫn tiếp tục mượn tiếng đàn tây ban cầm để dạo những khúc nhạc của thời vàng son của miền Nam, không những nhạc Việt mà còn cả nhạc ngoại quốc.

Vô Thường có một lần nói như sau: “tôi đàn tay trái, thành ra phải học mò và đàn lấy một mình khi còn nhỏ. Không học ký âm pháp nhiều, chỉ quọt quẹt chút ít, nên đôi khi nhìn bản nhạc mà đàn thì chẳng ra hồn. Tôi chỉ ân hận là những ngày còn nhỏ vứt đi những thời giờ quý báu, thành ra cho tới bây giờ, nghĩ cũng muốn để đi vào khuôn khổ. Tôi kỳ vọng gởi hồn vào những bản nhạc những khi hứng đàn, hát và viết nhạc. Đền bù vào đó, tôi rất nhớ dai và dễ học. Những bản nhạc nghe qua một lần hai lần là tôi mò ra và đánh được, dầu không đúng hẳn 100%”.

Rồi một ngày chủ nhật 19 tháng 4, 1987, tại quán Phở Ngon ở quận Cam, Cali, Vô Thường đã cho trình làng hai cuốn băng nhạc “Ru khúc mộng thường” 1 và 2, với sự hiện diện của 200 bạn bè, và đã gặt hái một kết quả tài chánh và nghệ thuật rất đáng kể. Ông đã dành số tiền 800 USD bán băng buổi ra mắt để tặng cho Ủy ban cứu trợ quốc tế (International Rescue Committee) để giúp những trẻ mồ côi tại các trại tỵ nạn Đông Nam Á.

Băng nhạc đó của ông đã được tái bản nhiều lần, hơn hẳn những băng nhạc “chuyên nghiệp” và báo chí đã cho hiện tượng đó là “ngựa về ngược”. Ông tiếp tục cho trình làng thêm hai cuốn băng khác vào tháng 6 với tựa đề “Hạnh phúc nửa vời” gồm những bản nhạc do ông sáng tác qua một số giọng hát có tên tuổi trình bày, và một cuốn “Hải Âu” do ca sĩ và nhạc sĩ Phạm Hoàng Dũng phụ trách.

Con đường âm nhạc ông đã dấn thân vào chỉ mới có mấy tháng trong năm 1987 mà đã gây một tiếng vang lớn, dư âm đã vang dội cho tới ngày anh ra đi vào tháng 4, 2003 sau nhiều tháng chống trả với tử thần vì bệnh ung thư, sau 16 năm thành công với hơn 120 CD đã lưu lại cho hậu thế.

Lúc Vô Thường sang Mỹ năm 1975, ông không kịp mang vợ và con theo. Đến tận sau này, ông mới bảo lãnh được hai người con gái Diễm và Khanh sang Mỹ và giúp họ có một nghề chắc chắn. Có thể nói ông đã hoàn thành sứ mệnh của một người cha trước khi nhắm mắt. Về cuối đời, ông có trở về Việt Nam lần cuối để thực hiện CD “Tình Ca Vô Thường/Giọt Nước Mắt Vô Thường” qua tiếng hát của Quỳnh Lan, Đức Minh, Vô Thường và bài «Nhớ chút tình bỏ quên» do Bạch Yến hát cả hai lời Việt/Pháp.

Nghệ sĩ  Vô Thường đã trở về với cát bụi, nhưng ông đã để lại cho đời một số sáng tác nhạc, hàng trăm dĩa CD ghi lại tiếng đàn guitar tay trái bất hủ của ông.

Nguồn: Giáo sư Trần Quang Hải
Theo tranquanhai.info

Leave A Reply

Your email address will not be published.