Âm nhạc thời Vàng Son

Tuấn Ngọc: Dòng nhạc xưa được viết bằng cả trái tim

0

Mặc dù đã ở tuổi ngoài thất thập, danh ca Tuấn Ngọc cho biết mình hạnh phúc vì còn làm được nghề và còn được khán giả mến mộ. Đối với anh, người ca sĩ còn một ngày được hát là còn được sống trong hạnh phúc, là niềm may mắn vô bờ bến.

Lẽ thường, ở tuổi ngoài 70 của Tuấn Ngọc, người ta sẽ gọi anh bằng “ông” trong một bài báo. Nhưng người viết vẫn muốn gọi Tuấn Ngọc là anh, bởi sự trẻ trung không tuổi tác của anh, cả trong đời thường lẫn trên sân khấu. Áo sơ mi trắng trong bộ vest lịch thiệp, cùng với thái độ làm việc vui vẻ, anh luôn được các nhà báo vây quanh mỗi khi xuất hiện.

Ở danh ca luôn toát ra một sự gần gũi, hóm hỉnh. Anh không ngại bất cứ một câu hỏi nào của phóng viên, và luôn mang đến sự bất ngờ nho nhỏ trong phần trả lời của mình.

Tuấn Ngọc kể, anh đi hát từ lúc mới 5 tuổi. Năm 13 tuổi, anh đã hát nhạc nước ngoài. Anh lớn lên bằng nhạc nước ngoài, kiếm sống cũng bằng âm nhạc nước ngoài luôn. Nhưng chỉ khi hát những ca khúc Việt Nam anh mới cảm thấy được là chính mình nhất. Hát những ca khúc trữ tình buồn là sở trường của Tuấn Ngọc.

“Tôi thấy dòng nhạc này hợp với mình. Người ca sĩ chọn bài rất quan trọng, không phải vì bài đó nổi tiếng mà vì phù hợp với giọng của mình. Thời đầu đi hát, tôi cũng gặp rất nhiều khó khăn. Hồi đó, không có các phương tiện truyền thông như bây giờ. Có khi từ đầu ngõ, cuối ngõ đều là ca sĩ nhưng không ai biết họ cả. Bố và chị đều nổi tiếng, còn tôi thì khá lặng lẽ. Nhưng cuộc sống, cái gì cũng có hai mặt của nó. Chính sự khó khăn ban đầu đó đã cho tôi ý chí và sự quyết tâm theo đuổi đến cùng con đường của mình”.

Ở Tuấn Ngọc, ngay cả lúc bông đùa, vẫn toát lên một sự chừng mực. Sự chừng mực của anh không phải là cố tình, mà là một “chất gì đó” xuất phát từ văn hóa cá nhân anh. Anh ít khi thái quá trong các phát ngôn, cũng không để cảm xúc bản năng lấn lướt mọi cuộc giao tiếp với công chúng, ngay cả khi hát trên sân khấu.

Khán giả không bao giờ thấy ở Tuấn Ngọc có sự phun trào của núi lửa, mạnh mẽ đến độ phải bị cuốn chìm vào. Nhưng khán giả vẫn luôn yêu quý Tuấn Ngọc và háo hức với những cuộc trở về của anh, háo hức được nhìn anh biểu diễn trên sân khấu, nghe anh hát, bởi những cảm xúc lắng đọng anh mang tới trong mỗi bài hát của mình.

Những bài hát Tuấn Ngọc chọn để hát thường rất buồn. Và cách chiêm nghiệm đời sống của Tuấn Ngọc qua âm nhạc có một sự thấm rất nhẹ mà rất sâu trong tâm hồn người nghe. Mấy chục năm đi hát, cảm xúc mà anh tạo ra với khán giả vẫn vẹn nguyên như vậy, bởi anh là một người giữ một lối sống, một sự ứng xử với âm nhạc, với chính mình rất điều độ.

Anh nói: “Dòng nhạc tôi hát là dòng nhạc xưa, là thứ nhạc mà người ta viết bằng cả trái tim mình nên khi hát, điều tôi quan tâm nhất là làm sao diễn tả được cảm xúc của bài hát. Đôi ba trò biểu diễn hoa hòe hoa sói, tôi không để ý đâu. Nhưng không có nghĩa, tôi mải đuổi theo cảm xúc mà bỏ quên kỹ thuật.”

Chăm chỉ luyện thanh mỗi ngày, Tuấn Ngọc quan niệm, nghề hát không phải cứ hát hay vài ba bài là yên tâm với chuyện khán giả luôn nhớ đến mình, yêu quý mình. Khán giả họ thông minh và tỉnh táo lắm, không dễ lừa họ được đâu. Muốn lâu dài phải trau dồi kiến thức, tập luyện kỹ năng. Văn hóa của người hát nó lặn sâu trong con người ca sĩ và sẽ được bộc lộ qua cách hát, cách xử lý một bài hát.

Chăm chỉ bay show tuổi ngoài 70, danh ca Tuấn Ngọc thấy mình hạnh phúc vì còn làm được nghề và còn được khán giả mến mộ. Đối với anh, người ca sĩ còn một ngày được hát là còn được sống trong hạnh phúc, là niềm may mắn vô bờ bến. Đến một lúc nào đó trong đời, những gì bạn làm không chỉ đơn thuần là kiếm tiền nữa, mà nó mang một ý nghĩa quan trọng hơn thế nhiều. Với Tuấn Ngọc, hát chính là một sự trả ơn với cuộc đời, với khán giả đã dành cho anh quá nhiều ân tình bao nhiêu năm đã qua.

Là một danh ca nhưng Tuấn Ngọc rất ít khi chia sẻ về đời sống riêng. Anh là người khá kín đáo trong các thông tin đời riêng. Anh nói, anh muốn giữ cho mình một khoảng lặng yên tĩnh. Ai cũng có một bến bờ phía sau mình, nơi để mình có thể ẩn nấp mỗi khi có chuyện gì xảy ra.

Vợ anh, ca sĩ Thái Thảo đã nhiều năm lui vào chăm lo việc gia đình để anh yên tâm đi biểu diễn. Anh nói: “Từ nhỏ, tôi đã có ý nghĩ: Người chồng giống như là cái vòng ngoài, còn vợ vòng trong. Ở trong khó hơn nhiều đấy, dù bên ngoài cũng đã là căng thẳng lắm rồi! Tôi thấy có nhiều gia đình thành công về mặt kinh tế nhưng vợ chồng con cái gần như chẳng mấy khi gặp nhau trong một bữa cơm. Nghề này, đủ sống thôi là tôi đã thấy may rồi, một người đi ra ngoài là đủ rồi”.

Theo CAND

Leave A Reply

Your email address will not be published.