Thôi nín đi em!

0

Thời còn phòng trà Anh Vũ, Kim Sơn, Hòa Bình đêm nào cũng có mặt người nghệ sĩ thư sinh Đỗ Lễ.

Đỗ Lễ rất yêu tiếng hát của nữ ca sĩ Lệ Thanh. Một ca sĩ có bàn tay không mấy đẹp với sắc vóc trung bình nhưng giọng ca nồng nàn với những nốt vuốt độc đáo mà hình như cho tới bây giờ chưa có người thay thế. Có người cho rằng tiếng hát ca sĩ Xuân Thu hơi giông giống Lệ Thanh, nhưng chỉ giống ở phần láy âm. Với tâm hồn đa cảm và bén nhạy yêu thương, Đỗ Lễ đã để lòng mình mở rộng đón tiếng hát Lệ Thanh đi sâu vào cõi thầm kín nhất của tình si.

Từ tiếng ca chất chứa nỗi lòng tan tác bởi chia ly của người nữ ca sĩ tài hoa này đã dẫn Đỗ Lễ vào bến si mê. Yêu giọng ca, yêu cả con người. Thực sự lúc ấy, tầm vóc của nữ ca sĩ Lệ Thanh nói về tài nghệ và danh phận, thì Đỗ Lễ chỉ là một bóng mờ. Yêu một chiều là nỗi trái ngang thường trực của tình đời. Đỗ Lễ là một lẻ bóng trong yêu đương. Nhưng người nghệ sĩ này vẫn nắm nuối hình bóng ấy làm chất liệu cho kiếp sống đam mê. Lễ sáng tác rất nhiều nhạc khúc theo nhịp điệu Slow, vừa ngợi ca tình yêu vừa than thở cho thân phận một người muốn leo cành bưởi hái hoa. Nhưng cành bưởi thì xa, hoa thì lung linh khêu gợi, mà bày tay người nghệ sĩ thì cách xa quá, cách xa mỏi cả tầm tay với.

Đỗ Lễ, như đã trình bày ở trên, luôn có cảm tưởng rằng, mình sẽ không bao giờ được đáp lại tình si mê ấy. Chợt khoảng năm 1963 – 1964 cũng là lúc Lệ Thanh lên xe hoa với một người khác. Trước tin này, Đỗ Lễ thất điên bát đảo trong tâm hồn. Anh thường trực tìm đến men rượu để chia sầu. Nhạc phẩm “Sang Ngang” ra đời trong trạng huống đó với tấm lòng tan nát, ôm mối tình của hai con đường song song không bao giờ gặp nhau. Người nghệ sĩ thường có trí tưởng tượng rất phong phú. Dưới ánh đèn sân khấu, thì nàng nhìn chung vào khoảng không, nhưng Đỗ Lễ vẫn cứ ngỡ rằng Lệ Thanh cũng yêu mình, và bởi một duyên cớ nào đó mà người đẹp mới đành phải sang ngang. Từ đó âm điệu của bản nhạc và lời trong ca khúc được Đỗ Lễ dựng lên như một an ủi:

Thôi nín đi em! 
Lệ đẫm vai rồi 
Buồn thương nhớ ơi! 
Anh hỡi đôi mình 
Mộng nay đã tan 
Tình đã dở dang 

Em khóc những chiều 
Anh xót xa nhiều 
Thương cho tình yêu 
Nỗi buồn chua cay 
Khi lòng đổi thay 
Thôi hết sum vầy 

Điệp khúc: 
Nếu biết rằng . . . tình là giây oan 
Nếu biết rằng . . . hợp rồi sẽ tan 
Nếu biết rằng . . . yêu là đau khổ 
Thà dương gian . . . đừng có chúng mình 

Lau mắt đi em 
Gần hết đêm rồi 
Buồn thêm nữa sao 
Mai bước sang ngang 
Lòng thêm nát tan 
Tình đã dở dang 

Thôi khóc làm gì 
Đã lỡ duyên thề 
Thương nhau làm chi? 
Nỗi buồn ai hay 
Khi mình chia tay 
Xa cách nhau rồi

LỜI 2
Năm tháng trôi qua! 
Nay bỗng nhớ lại 
Chuyện tình đắng cay 
Anh nuốt thương đau 
Nhìn tình dở dang 
Lòng thêm khóc than 

Ôi xót xa nhiều 
Lệ bỗng tuôn trào 
Thương cho tình côi 
Trách thầm người yêu 
Nỡ phụ tình tôi 
Không nói nên lời 

Điệp khúc: 
Nếu biết rằng . . . cuộc đời ngang trái 
Nếu biết rằng . . . tình này chóng phai 
Cho chúng mình . . . mang nhiều đau khổ 
Thì yêu đương . . . đành cố chôn vùi 

Thôi nhé em ơi 
Tình đã lỡ rồi 
Buồn cũng thế thôi 
Anh nén chua cay 
Nhìn em khóc than 
Tình duyên bẽ bàng 

Thôi nhắc làm gì 
Cho xót xa nhiều 
Bao nhiêu hận căm 
Mối tình ngày xưa 
Xóa dần trong mơ 
Chôn xuống tuyền đài

Leave A Reply

Your email address will not be published.